Thứ Tư, 11 tháng 6, 2014
Dân oan cả nước đang tập trung tại Ngô Thì Nhậm
Dương nội- hình ảnh của một thủ đô quân hồi vô phèng.
FB NN
Khu dự án ĐTM Dương Nội chính thức khởi động năm 2007. Vào thời điểm này. Chủ dự án là Công ty TNHH Nam Cường có số vốn bao nhiêu theo quy định để lập một dự án lớn như vậy?
Việc đền bù giải tỏa dẫn đến những thắc mắc, khiếu nại của gần 500 hộ dân. Phải chăng sau khi Thanh tra Chính phủ vào cuộc điều tra. Chủ đầu tư mới tăng vốn điều lệ lên 1.101 tỷ đồng và đổi thành Tập đoàn Nam Cường để thực hiện dự án?
Thanh tra Chính phủ khi làm việc với dân năm 2011 tuy xác định "việc tổ chức họp dân về việc giải tỏa chỉ ghi số lượng người mà không có chi tiết cụ thể là sai" nhưng không đặt ra yếu tố có khả năng có dối trá từ phía chủ đầu tư mà lại khẳng định "không phát sinh thiệt hại cho dân".(!) Mặc dù việc giải tỏa đã tiến hành một phần, đã phá, ủi lấp cả mồ mả của người dân.
Câu chuyện thiếu một kết thúc có hậu khi cuộc khiếu kiện kéo dài suốt mấy năm trời. Đỉnh điểm là cuộc cưỡng chế giải tỏa vào 24/03/2014. Đẩy nốt hơn một trăm hộ dân chưa chịu nhận tiền bồi thường và hơn 100 hộ dân khác trong số hơn 300 hộ dân chưa chấp nhận những gì từ chính quyền và chủ dự án.
Giờ đây, những người dân Dương Nội ngày đêm chầu chực trước các cơ quan công quyền của cà Hà Nội và TW để khiếu kiện. Sự chia sẻ những bữa cơm giúp bà con sống qua ngày để đòi hỏi quyền lợi sẽ kéo dài bao lâu? Khi nào thì bế tắc giữa sự bất bình đẳng và sự thờ ơ của chính quyền sẽ chấm dứt?
Vô chính phủ, quan chức địa phương Sài gòn đã thành các vua con ?
Viết tiếp bài “Về việc cưỡng chế phá dỡ ở phường Tân Chánh Hiệp, Quận 12, TP Hồ Chí Minh: Xử sự theo luật “rừng”?! Tiếng kêu oan xé lòng của một gia đình có công với nước
11/06/2014
Người cao tuổi cũng cưỡng chế; người có công giúp đỡ cách mạng (được tặng Huân chương Kháng chiến) cũng cưỡng chế; đang có khiếu nại (vì sẽ bị cưỡng chế “nhầm”) chưa được giải quyết theo quy định của pháp luật cũng cưỡng chế để đập phá cho được ngôi nhà ở ổn định đã 11 năm(?). Tiếc thay, đây là “ý chí” của một số cán bộ lợi dụng chức vụ, quyền hạn để làm trái pháp luật, bất chấp tiếng kêu oan đến xé lòng của một gia đình có công giúp đỡ cách mạng…
Làm trái Luật Báo chí
Bài viết trên phản ánh: Nhà ở số 134/9A, đường Tân Chánh Hiệp 18, tổ 42A, khu phố 2, phường Tân Chánh Hiệp, Quận 12 của gia đình bà Phạm Thị Quý xây dựng từ năm 2001 trên đất đã có GCNQSDĐ, không phải nhà, đất lấn chiếm. Nhưng 11 năm sau, ngày 1/3/2012 ông Nguyễn Thành Trọng, Chủ tịch UBND phường Tân Chánh Hiệp, Quận 12 kí, ban hành Quyết định số 68/QĐCC-UBND ngày 8/2/2010 cưỡng chế phá dỡ nhà bà Quý. Việc cưỡng chế này có nhiều mâu thuẫn, như: Quyết định số 68 ghi rõ cưỡng chế phá dỡ công trình vi phạm trật tự xây dựng tại “Tổ 42A, khu phố 2”, chứ không phải tại nhà số 134/9A của gia đình bà Quý; Quyết định số 68 ghi rõ địa chỉ niêm yết là: “Tổ 42A, khu phố 2”. Nhưng khi tổ chức cưỡng chế, UBND phường Tân Chánh Hiệp lại niêm yết tại nhà số 134/9A của gia đình bà Quý. Thường trực Tiếp công dân Văn phòng Chính phủ có Văn bản số 2159/TDTW ngày 12/6/2013 chuyển nội dung khiếu nại của ông Trần Công Hạnh (con bà Quý) đến UBND thành phố Hồ Chí Minh để giải quyết theo quy định tại Chỉ thị số 14/CT-TTg ngày 18/5/2012 của Thủ tướng Chính phủ và Công văn số 1644/TTCP-VP ngày 2/7/2012 của Thanh tra Chính phủ. Nhưng UBND thành phố Hồ Chí Minh chưa giải quyết.
Tuy nhiên, kể từ ngày 27/12/2013 (Báo Người cao tuổi đăng bài viết nêu trên), đến nay đã hơn 7 tháng, Chủ tịch UBND thành phố Hồ Chí Minh, Chủ tịch UBND Quận 12 chưa thông báo biện pháp hoặc kết quả giải quyết những nội dung phản ánh của Báo Người cao tuổi, là trái quy định khoản 3, Nghị định số 51/2002/NĐ-CP ngày 26/4/2002 của Chính phủ.
Tư thù, cố ý làm “càn”?
Quá uất ức và căm phẫn trước hành vi lộng quyền, cố ý làm trái của một số cán bộ ở Quận 12, trước và sau khi bị cưỡng chế “nhầm”, gia đình bà Quý liên tục gửi đơn tố cáo, đơn kêu cứu đến các cơ quan thẩm quyền từ địa phương đến Trung ương và gửi Tổng Biên tập Báo Người cao tuổi, với nội dung: “Nhà, đất do gia đình sử dụng ổn định từ năm 2001, không tranh chấp, không lấn chiếm, không thuộc quy hoạch giải tỏa. Nhưng ngày 8/2/2010 chính quyền Quận 12 cho người đến dán tờ giấy vào tường nhà của gia đình với nội dung nại ra cớ “công trình không phép”. Từ đây, gia đình đã khiếu nại liên tiếp trong suốt thời gian gần 3 năm. Đến ngày 30/12/2011, Thành ủy TP Hồ Chí Minh có Văn bản số 804-GB/VPTU và Trụ sở Tiếp công dân của Trung ương Đảng và Nhà nước có Văn bản số 50HĐ/TDTU ngày 27/2/2012 yêu cầu Chủ tịch UBND Quận 12 giải quyết khiếu nại, nhưng không được giải quyết. Thì bất ngờ ngày 1/3/2012 UBND Quận 12 đưa người đến đập phá nhà ở và tài sản phục vụ sinh hoạt gia đình, gây ra hậu quả nghiêm trọng đẩy gia đình người có công giúp đỡ cách mạng (chồng tôi và tôi được Chủ tịch nước tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba) vào cảnh màn trời chiếu đất. Việc làm này là trái với đạo lí uống nước nhớ nguồn, là trái quy định tại khoản 2 Điều 14 Thông tư 24/2009/TT-BXD của Bộ Xây dựng: “Khi có khiếu nại quyết định cưỡng chế thì cơ quan có thẩm quyền phải đình chỉ thi hành quyết định cưỡng chế để giải quyết khiếu nại theo trình tự, thủ tục pháp luật về giải quyết khiếu nại, tố cáo”.
Nói rõ thêm về thi hành Quyết định số 68 nói trên. Đây không phải là quyết định hành chính đối với gia đình tôi; quyết định này cũng không có giá trị pháp lí theo quy định tại khoản 1, Điều 9, Nghị định số 37/2005/NĐ-CP ngày 18/3/ 2005 và khoản 4 Điều 3 Nghị định 23/2009/NĐ-CP ngày 27/2/2009 của Chính phủ. Hơn nữa, việc cố tình thực hiện Quyết định số 68 là hành vi cố ý xâm phạm quyền bất khả xâm phạm về chỗ ở của gia đình tôi (khoản 1, Điều 124 Bộ luật Hình sự sửa đổi, bổ sung năm 2009).
Kính thưa ông Tổng Biên tập Báo Người cao tuổi. Kể từ ngày bị đập phá nhà ở đến nay, gia đình tôi đã gửi hàng nghìn lá đơn tố cáo và tố giác tội phạm đến nhiều nơi ở TP Hồ Chí Minh, như: Ông Lê Thanh Hải, Bí thư Thành ủy; ông Lê Hoàng Quân, Chủ tịch UBND; ông Phạm Văn Gòn, Viện trưởng Viện KSND, ĐBQH Khóa XIII; ông Trần Du Lịch, Phó Trưởng đoàn ĐBQH; bà Nguyễn Thị Quyết Tâm, Chủ tịch HĐND và Ủy ban MTTQ Việt Nam… Nhưng, những nơi đây đã dùng văn bản chuyển đơn, đẩy đưa lòng vòng, đến nay gia đình đã nhận hơn 100 phiếu chuyển đến ông Quân và ông Quân lại cứ im hơi lặng tiếng, khiến cả gia đình tôi vô cùng thất vọng và khóc hết nước mắt… Việc đẩy gia đình tôi vào thảm cảnh như thế là gì? Nếu không phải là sự tư thù (vì gia đình tôi “dám” có đơn khiếu nại, tố cáo) và cố ý làm “càn” của một số cán bộ?”.
Hiến pháp quy định công dân có quyền về nhà ở; “vô tư” đập phá “nhầm” nhà ở của gia đình bà Phạm Thị Quý nêu trên là hành vi vi phạm Hiến pháp. Với trách nhiệm bảo vệ quyền lợi hợp pháp, chính đáng của công dân và người có công với nước, Báo Người cao tuổi chuyển nội dung đơn như tiếng kêu oan đến xé lòng của gia đình bà Phạm Thị Quý (người có công giúp đỡ cách mạng) đến ông Nguyễn Đức Hiền, Trưởng ban Dân nguyện của Quốc hội, các Đại biểu Quốc hội và các cơ quan bảo vệ pháp luật của TP Hồ Chí Minh xem xét, giải quyết theo quy định của pháp luật.
Thành Nguyên
Ai còn khen ông Bá Thanh nữa không ?
Thương binh Hoàng Minh Cảnh 37 năm “oan khuất” đi đòi nhà để hiến làm di tích cách mạng
Báo Người cao tuổi.
28/05/2014
Mặc dù có ý kiến của các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước như Chủ tịch nước Võ Chí Công, Thủ tướng Phạm Văn Đồng, Tổng Bí thư Đỗ Mười, Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu và ý kiến chỉ đạo UBND tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng trả lại ngôi nhà 106 phố Phan Chu Trinh, TP Đà Nẵng cho thương binh Hoàng Minh Cảnh, nhưng 37 năm qua ông Cảnh vẫn chịu “oan mất nhà”, do các sai phạm của chính quyền gây ra…
Nhà của các thân nhân là người có công với cách mạng
Năm nay bước sang tuổi 86, bác sĩ Hoàng Minh Cảnh thương binh nặng hạng 1/4 ở tại P.CT1B 409 khu đô thị mới Định Công, quận Hoàng Mai (Hà Nội), vẫn còn đủ minh mẫn để đi kêu, đòi nhà, do “oan khuất bị mất nhà” 37 năm qua.
Sau giải phóng Đà Nẵng, nhà giáo trí thức yêu nước Phạm Văn Tâm và vợ là Công Tôn Nữ Hạnh Trang theo di huấn của cha mẹ nhất trí bàn giao ngôi nhà 106 đường Phan Chu Trinh, thành phố Đà Nẵng cho người em trai cùng cha khác mẹ là bác sĩ Hoàng Minh Cảnh thương binh nặng hạng 1/4. Giấy giao cho một bất động sản, lô số 633bis nhà 106 đường Phan Chu Trinh, kí ngày 10/2/1976 có đầy đủ chữ kí, có xác nhận và đóng dấu của ông Phan Thế Kháng, Chủ tịch UBND phường Phước Ninh.
Ngôi nhà thương binh Hoàng Minh Cảnh được thừa hưởng có diện tích khoảng 600m2, mặt tiền hai phố chính, là ngôi nhà ông Hồ Tỵ và bà Hồ Thị Sâm ở (bố mẹ ông Cảnh), đây cũng là trụ sở của Xứ ủy Trung Kỳ những năm 1929 – 1930, nơi ra vào của nhiều nhà hoạt động cách mạng nổi tiếng như Lê Văn Hiến, Võ Chí Công, Trương An, Phan Bôi, Lê Chưởng, Hoàng Thị Ái…
Ông Hồ Tỵ và bà Hồ Thị Sâm hoạt động bí mật, làm liên lạc cho cách mạng, sau bị địch bắt và tù đày. Theo truyền thống yêu nước của gia đình, khi 13 tuổi (1941) Hoàng Minh Cảnh đã là liên lạc viên của Xứ ủy Trung Kỳ, sau đó tham gia Quân đội qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ.
Chính quyền báo cáo sai, đẩy người dân vào thảm cảnh mất nhà
Từ năm 1977, bác sĩ Hoàng Minh Cảnh lâm vào thảm cảnh kêu oan cho ngôi nhà 106 đường Phan Chu Trinh của mình. Bắt đầu từ chuyện khi được cha mẹ cho nhà ông chưa kịp dọn về ở, thì phải nhập viện điều trị vì vết thương tái phát (ông Cảnh đã có giấy báo tử sau do được đồng đội cứu sống nhưng vết thương không được điều trị kịp thời, nên thường tái phát).
Ngôi nhà vắng chủ nên khóa cửa, khi đó ông Trần Đình Phò, Chủ tịch UBND phường Phước Ninh đến cưa khoá chiếm nhà, cho hai anh em ông Quách Mậu Cơ và Quách Mậu Thành (người Hoa) chạy loạn vào ở nhờ chờ đi Mỹ. Ông Cảnh không chịu mất nhà, liên tục gửi đơn khiếu nại đến các cấp. Để che đậy cho việc làm sai của mình, phường Phước Ninh báo cáo sai sự thật về thân chủ ngôi nhà 106 Phan Chu Chinh. Theo đó, UBND tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng có Công văn số 567 tháng 11/1979, Công văn số 155/CV-UB ngày 15/3/1989 do ông Trương Chí Thanh, ông Trần Đình Đạm, Phó Chủ tịch và Chủ tịch UBND tỉnh kí và Công văn số 52-TU ngày 23/10/1989 do ông Nguyễn Thành, Phó Bí thư Tỉnh uỷ báo cáo với Trung ương “Ngôi nhà 106 Phan Chu Trinh chủ sở hữu là ông Phạm Văn Tâm thuộc thành phần tư sản trong diện cải tạo theo quyết định của Nhà nước; ông Tâm viết giấy cho ông Cảnh ngôi nhà này vào ngày 20/12/1985 tức là thời điểm ngôi nhà đã đưa vào diện Nhà nước quản lí, ông Tâm không còn quyền cho bất cứ ai. Ngày 2/11/1979 UBND thành phố Đà Nẵng có Quyết định 567/QĐ-UB đưa ngôi nhà này vào diện quản lí của Nhà nước. Hiện nay có chỉ thị của HĐBT đình chỉ việc trả nhà Nhà nước quản lí”.
Vậy ông Phạm Văn Tâm có phải gia đình tư sản thuộc diện cải tạo không? Tỉnh uỷ tỉnh Bình Trị Thiên sau khi thẩm tra xác minh có Văn bản số 67/XH-MT ngày 24/1/1989 xác nhận “Ông Phạm Văn Tâm là một nhà giáo không thuộc diện đối tượng phải cải tạo và tịch thu tài sản”. Trong hồ sơ thương binh Hoàng Minh Cảnh gửi các cấp còn lưu (Giấy giao cho bất động sản tại thành phố Đà Nẵng) ghi ngày 10/2/1976 có chữ kí của ông Phạm Văn Tâm, bà Công Tôn Nữ Hạnh Trang, có dấu và chữ kí xác nhận của UBND phường. Còn giấy cho nhà ngày 20/12/1985 là do ông Trần Đình Đạm “đẻ ra trong báo cáo” không bao giờ có trên thực tế. Điều này khẳng định hệ thống chính quyền mà đại diện là các ông Trương Chí Thanh, Trần Đình Đạm, Nguyễn Thành quan liêu khi tin vào báo cáo sai sự thật của ông Trần Đình Phò, gieo “oan gia” cho ngôi nhà 106 Phan Chu Trinh của thương binh Hoàng Minh Cảnh 37 năm qua.
Theo pháp luật, phải trả lại nhà cho thương binh, bác sĩ Hoàng Minh Cảnh
Trong 10 năm (1977 - 1987) ngoài các bút tích của một số đồng chí lão thành cách mạng đề nghị chính quyền tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng trả lại nhà 106 Phan Chu Trinh cho thương binh Hoàng Minh Cảnh, còn có văn bản bút tích 4 đồng chí lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước là Phạm Văn Đồng, Võ Chí Công, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu chỉ đạo UBND tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng trả lại ngôi nhà này cho thương binh Hoàng Minh Cảnh.
Thanh tra Nhà nước (nay là TTCP) cử đoàn cán bộ thanh tra làm việc với UBND tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng. UBND tỉnh thừa nhận Văn bản 155/CV-UD do Chủ tịch Trần Đình Đạm kí có nội dung sai trái và đưa ra hướng cấp cho ông Cảnh một nơi ở khác, lấy lại nhà 106 Phan Chu Trinh làm nơi lưu niệm của Xứ ủy Trung Kỳ như đề nghị của ông Võ Chí Công, ông Trương An (cựu Xứ ủy Trung Kỳ). Thế nhưng 37 năm qua những lời hứa trên vẫn nằm trên giấy, gia đình thương binh Hoàng Minh Cảnh không những không được cấp nơi ở khác mà ngôi nhà 106 đường Phan Chu Trinh sau khi cho người khác ở nhờ, nay chính quyền lại sang nhượng cho ông Phan Văn Hiếu mở đại lí bán ô-tô. Việc làm này của chính quyền thành phố Đà Nẵng không chỉ trái pháp luật, thiếu tình người mà ngoảnh mặt với lịch sử, coi thường ý kiến chỉ đạo của các cấp, gây oan kéo dài, làm mất lòng tin của nhân dân. Nguyện vọng của ông Cảnh đòi lại ngôi nhà 106 Phan Chu Trinh vừa là nơi thờ tự cha mẹ vừa bảo vệ lưu giữ di tích lịch sử trụ sở liên lạc của Xứ ủy Trung Kỳ là đúng pháp luật, đề nghị UBND thành phố Đà Nẵng sớm giải quyết chấm dứt “oan gia” cho gia đình thương binh Hoàng Minh Cảnh.
Nghiêm Thị Hằng
Dân Dương nội vẫn kiên trì biểu tình đòi quyền lợi.
Hôm nay hàng trăm người dân Dương nội lại tiếp tục kéo tới các cơ quan chức năng của Hà nội để biểu tình đòi đất và đòi người.
Họ kéo qua trụ sở báo Hà nội mới để gửi đơn nhờ đăng lên cộng đồng mạng cứu đói giúp họ, đất bị thu hồi không đền bù, không còn gì để cấy trồng đã khiến hàng trăm hộ dân hết gạo ăn và đang lâm vào cảnh bần cùng, đói khát.
Họ kéo qua trụ sở báo Hà nội mới để gửi đơn nhờ đăng lên cộng đồng mạng cứu đói giúp họ, đất bị thu hồi không đền bù, không còn gì để cấy trồng đã khiến hàng trăm hộ dân hết gạo ăn và đang lâm vào cảnh bần cùng, đói khát.
Dân Văn giang hỗ trợ gạo cho dân Dương nội
Người già Dương nội tại trụ sở tiếp dân trung ương đảng và nhà nước
Họ giơ cao biểu ngữ đòi đất và đòi người bị công an Hà nội bắt giam trái pháp luật.
Họ đã tới trụ sở thanh tra bộ công an nhiều lần.
Không có gì để bao biện cho những lý do của lãnh đạo Thành phố trong việc đẩy người dân tới cảnh bần cùng như thế này, cướp đất của dân, cướp hết công cụ sản xuất của dân rồi bán cho các doanh nghiệp tư nhân lấy tiền chia chác, phó mặc dân chết đói - đó là đạo đức hay tư cách của những cán bộ thời nay ?
Khi nào thì Thủ đô và cả nước hết cảnh dân oan đầy đường như thế này ? ai là người chịu trách nhiệm về những cảnh nhục nhã thế này thưa các ông bà nghị đang họp trong phòng máy lạnh ?
Thứ Năm, 5 tháng 6, 2014
Hơn hai ngàn người dân oan từ khắp nơi biểu tình phản đối quan chức tham nhũng cướp đất tại trụ sở tiếp dân nhà nước
Ngày hôm qua, hơn hai ngàn dân oan từ khắp nơi đã kéo về tụ sở tiếp dân nhà nước để tố cáo quan chức các cấp tham nhũng, cướp đất của dân, chây ì giải quyết các yêu cầu đòi quyền lợi của dân oan...
Họ đến từ khắp nơi : Văn giang, Dương nội, Hải phòng, Thái Nguyên, Quảng ninh, Thanh oai, Phú xuyên....nơi nào cũng bị chính quyền cướp đất, đàn áp dân, tránh né giải quyết đơn từ hồ sơ của dân tố cáo, đòi quyền lợi.
Đây là các ảnh mà tôi cùng dân oan ghi lại :
Họ đến từ khắp nơi : Văn giang, Dương nội, Hải phòng, Thái Nguyên, Quảng ninh, Thanh oai, Phú xuyên....nơi nào cũng bị chính quyền cướp đất, đàn áp dân, tránh né giải quyết đơn từ hồ sơ của dân tố cáo, đòi quyền lợi.
Dân Văn giang còn mang gạo tới giúp cứu đói dân Dương nội. Chính phủ nhìn thấy không ?
Đây là các ảnh mà tôi cùng dân oan ghi lại :
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





























